[Dịch] Phiên Bản Kỹ Năng Của Ta Không Đúng

/

Chương 128: Ngươi coi ta là kẻ cuồng sát bẩm sinh sao?! (Thêm chương cho 700 lượt đặt mua)

Chương 128: Ngươi coi ta là kẻ cuồng sát bẩm sinh sao?! (Thêm chương cho 700 lượt đặt mua)

[Dịch] Phiên Bản Kỹ Năng Của Ta Không Đúng

Mặc Thủ Vu Quy

7.947 chữ

14-06-2026

“Làm thế nào?”

Mặc Trần nhìn Lục Thính Lan, ánh mắt thoáng nét kinh ngạc, hệt như mèo con đang thỉnh giáo hắn cách bắt chuột vậy: “Dùng tư hình, bắt mười kẻ có liên quan, tra tấn chết vài tên, kiểu gì cũng có kẻ chịu mở miệng.”

“Đàn tỳ bà, chuột khoét tim, dán thêm quan...”

“Nếu vẫn không xong thì lôi một tên ra đập thành thịt vụn cho chó ăn ngay trước mặt bọn chúng, rồi bảo cho chúng biết kẻ kế tiếp làm mồi cho chó chính là người nhà mình, ắt sẽ có đứa mở miệng.”

“... Ta đang hỏi ngươi chuyện đứng đắn.” Lục Thính Lan thu lại ánh mắt, kéo sự chú ý trở về vụ án, “Người của Tào bang ta quen vài kẻ, có một bả đầu ở thành tây mã đầu, có thể đến tìm hắn hỏi thẳng.”

“Ngươi nghĩ hắn sẽ khai cho ngươi sao?” Mặc Trần cười mà như không cười, “Tào bang tuy chẳng phải tổ chức nghiêm mật một khối, nhưng cái chuyện bán đứng người của mình mà truyền ra ngoài thì hắn còn mặt mũi nào lăn lộn trên bến tàu nữa? Ngươi đến hỏi, hắn chỉ một mực thoái thác là không biết thôi.”

“Vậy ý ngươi là sao?”

Mặc Trần lắc lắc chiết phiến trong tay, dưới ánh trăng, bốn chữ “nan đắc hồ đồ” khi ẩn khi hiện: “Ngươi dẫn ta tìm được người của bang phái là được rồi, sau đó cứ để ta hành sự theo cách của mình.”

...

Nửa canh giờ sau, tại một khu oa bằng đổ nát.

Với những kẻ dựa vào sông nước kiếm ăn như người Tào bang, so với việc tự thuê nhà thì chỗ ở do bang phái cấp cho vẫn nhỉnh hơn, ít nhất là không mất tiền.

Đương nhiên, nhà cho ở miễn phí mà mưa không dột, gió không lùa vào trong đã là tốt lắm rồi.

Nơi này nằm sát bến tàu, người ở toàn là lực công tầng lớp thấp nhất, cùng đám người sống ngoài rìa Tào bang. Đêm xuống chẳng có đèn đuốc, chỉ thi thoảng vọng lại tiếng chó sủa và mùi rượu rẻ tiền không biết từ đâu bay tới.

Bỗng một cánh cửa gỗ đổ sầm xuống, hai bóng người nương theo bóng đêm lao thẳng vào trong, chỉ nghe một tràng tiếng động trầm đục vang lên, rồi mọi người trong phòng đều ngã lăn ra bất tỉnh.

Đám dân vốn ở đây, chỉ còn lại một kẻ tỉnh táo.

Kẻ còn tỉnh đang úp mặt xuống sàn, chẳng phải hắn tự nguyện, mà do có người ấn chặt đầu hắn, ép hắn phải dán mặt xuống nền nhà.

“Tự liệu mà chú ý, đừng có ngẩng đầu lên, bằng không đạo thượng quy củ ngươi tự hiểu.”

Giọng nói truyền tới khàn đặc trầm nặng, vừa nghe đã biết đã qua ngụy trang, nhưng kẻ Tào bang còn tỉnh kia lại nhìn chằm chằm xuống sàn, không hề có một chút ý định ngẩng đầu.

Hắn hiểu rõ quy củ: không thấy mặt mà chịu phối hợp thì còn cơ hội sống sót, một khi thấy mặt rồi thì hết đường sống.

Người Tào bang tuy để làm được nhiều việc hơn cũng ít nhiều luyện qua chút quyền cước, có chút nội lực yếu ớt, nhưng hắn thừa hiểu đó chẳng phải chỗ dựa của mình.

“Vị gia này, ngài có gì sai bảo?”

“Hầu Tam, ta có việc tìm hắn, việc rất gấp.” Giọng nói phía sau mang theo cái lạnh thấu xương, khiến người ta tựa như đang trần truồng bước đi giữa trời đông tuyết giá: “Ngươi có ba câu để nói cho ta biết hắn có thể đang ở đâu. Tiền Nhị, nhà ngươi ở Lục Liễu thôn, cha mẹ vợ con đều sống chung một chỗ, ngươi liệu mà nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.”

Lời lẽ lạnh lùng tột cùng, tuy không nói toạc ra nhưng ý đã quá rõ ràng. Nếu không khai ra tung tích Hầu Tam, hắn không những phải chết, mà còn liên lụy cả cha mẹ vợ con.“Ta không biết, ta với Hầu Tam đã lâu rồi không còn liên lạc.”

“Tình bằng hữu cảm động thật, vậy mà lại có thể vì bằng hữu mà không tiếc vứt bỏ cả phụ mẫu thê nhi sao? Ngươi còn hai câu nữa.”

“Ta thật sự không biết, cầu xin các ngươi, phụ mẫu thê nhi của ta chẳng dính dáng gì đến chuyện này cả.”

“Ngươi làm việc ở Tào bang, tiền bạc kiếm được hẳn cũng đủ lo cho phụ mẫu thê nhi một đám tang tử tế chứ nhỉ? Nghe nói thê tử ngươi mấy tháng trước lại có mang, có cần ta mổ ra cho ngươi xem thử không?”

Lời lẽ ép buộc đến cùng cực, bàn tay trên cổ cũng từ từ siết chặt thêm. Dưới nỗi sợ về cái chết của chính mình, lại thêm cái chết của cả nhà, phòng tuyến tâm lý của Tiền Nhị cuối cùng cũng vỡ tan. Hắn lập tức nhắm nghiền mắt hét lớn: “Ta nói, ta nói! Mấy ngày trước ta thấy bóng dáng Hầu Tam cùng huynh đệ hắn xuất hiện trên một chiếc thuyền ở bến tàu, ta gọi mấy tiếng mà hắn chẳng đáp, ta còn tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm. Ta chỉ biết có bấy nhiêu thôi.”

“Thuyền có đặc điểm gì? Ở đâu?”

“Thân thuyền sơn đỏ, mùi rất nồng, màu đỏ rực, ngoài ra chẳng khác gì những chiếc thuyền thường. Ta thấy nó đi về hướng tây.”

Sau khi có được thứ mình cần, Mặc Trần vung một chưởng đánh ngất Tiền Nhị.

Lục Thính Lan vẫn đứng bên cạnh quan sát từ nãy đến giờ, không hề xen lời.

Mãi đến khi ra khỏi oa bằng, nàng mới không nhịn được mà lên tiếng: “Sao ngươi biết Tiền Nhị sẽ rõ tung tích của Hầu Tam?”

“Không biết, nên ta mới phải ép hỏi, mà Tiền Nhị cũng rất biết điều khai báo tình báo cho chúng ta.”

Dưới màn đêm, hai người tìm đến bến tàu nơi Tiền Nhị làm việc, men theo dòng sông đi về hướng tây.

“Ta còn tưởng ngươi thật sự sẽ giết cả nhà hắn, hoặc dùng những cực hình mà ngươi vừa kể ra để ép cung.”

Đáp lại câu này là ánh mắt vô cùng quái dị của Mặc Trần nhìn Lục Thính Lan: “Ta chỉ cần tình báo. Nếu hắn không có gì để khai, việc ta cần làm là quay đầu đi tìm manh mối khác, chứ không phải phí thời gian giết sạch cả nhà một kẻ chẳng hề hay biết gì về chuyện này. Ngươi coi ta là kẻ cuồng sát bẩm sinh sao?!”

Nghe vậy, Lục Thính Lan ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Thực ra nàng khá lo Mặc Trần sẽ thật sự dùng đến tư hình, nếu đến nước đó, nàng dù ngăn cản hay không cũng đều là việc sai cả.

Nàng xuất thân công môn thế gia không sai, nhưng những tiếng xấu như đánh đập ép nhận tội, dùng cực hình tra khảo thì quả thực chẳng thể gán lên người nàng, bằng không trong nhà đã chẳng có hổ đầu trảm tượng trưng cho sự công chính nghiêm minh, gia tộc cũng chẳng vì thế mà bị giới hạn thăng tiến vô hình ở mức lục phẩm.

Lúc này, giọng Mặc Trần lại một lần nữa vang lên: “Hơn nữa, chẳng phải ngươi vốn không thích làm như vậy sao?”

Khi lập đội, hiểu rõ những điều đồng đội không thể chấp nhận thì mới tránh được việc nảy sinh những mâu thuẫn không thể hòa giải trong hành động về sau.

Mâu thuẫn thật ra không quá quan trọng, quan trọng là không được để hành động thất bại, đó mới là mấu chốt. Hành động càng tốn nhiều công sức thì càng cần phải thấu hiểu đồng đội.

Mặc Trần trước đó nhắc đến đàn tỳ bà, chuột khoét tim, dán thêm quan là để đưa ra các lựa chọn, còn Lục Thính Lan đã chọn cách ép hỏi tương đối bình thường.

Nhịp thở của Lục Thính Lan khựng lại một nhịp, nhưng ngay sau đó nàng nhanh chóng điều chỉnh lại: “Lời này nghe mới mẻ thật đấy, hoa gian đệ tử các ngươi đều học cách đối nhân xử thế như vậy sao?”

“Không đâu, ta nói thật lòng đấy, ngươi không muốn thấy cảnh dùng cực hình tra khảo thì ta không làm là được.”

Lần này, nhịp thở mà Lục Thính Lan cố điều chỉnh lại có phần rối loạn, trong đầu bắt đầu hiện lên vài thứ chẳng liên quan gì đến vụ án.

“Nhưng nếu ngươi định cảm tạ ta, chi bằng sau này cùng ta đến rừng đào thưởng hoa nhé?”Dĩ nhiên, đôi khi buông vài lời cợt nhả với đồng đội, đó thuần túy là bản năng tự nhiên của người chơi, không cách nào kiềm chế được.

Vừa nói, bước chân Mặc Trần khẽ lệch sang, tránh được cú chém của Lục Thính Lan. Tiếng vỏ đao xé gió cho thấy lực đạo của nhát đao này không hề nhẹ.

“Xùy, lại trượt rồi.” Lục Thính Lan liếc nhìn khóe miệng Mặc Trần, trong lòng thầm nghĩ liệu đòn kế tiếp có đánh sưng được cái miệng hắn hay không.

Như vậy thì sẽ không còn bị những lời thốt ra từ cái miệng đáng ghét kia làm nhiễu loạn tâm trí nữa.

Lời của Mặc Trần đã bóp chết ngay từ trong trứng nước thứ cảm xúc vừa chớm nảy sinh mà đến chính Lục Thính Lan cũng không sao phân biệt nổi.

Nhưng như vậy cũng hay, bởi xuôi theo Bạch Lãng giang phóng nhanh về hướng tây, hai người đã trông thấy con thuyền đúng như lời Tiền Nhị mô tả.

Đối mặt với trận chiến có thể nổ ra sắp tới, Lục Thính Lan vung một luồng đao quang chém đứt mọi tạp niệm thừa thãi: “Cẩn thận, bảo vệ bản thân mới là quan trọng nhất.”

“Đây tính là đang quan tâm đến ta sao? Tiểu sinh thật sự cảm động đến mức chẳng biết lấy gì báo đáp.”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!